Chuyện là chiều 2/5, Hà Nội đón cơn mưa giông đầu hạ, mưa to quá. Đang vi vu vừa lái vừa ngắm mưa rơi thật hấp dẫn thì ôi thôi, đèn xe báo đánh giá áp suất lốp. Tôi xuống xe xem thì thấy lốp hết không còn tí hơi nào.

Công việc cần phải tới chỗ hứa hẹn, tôi đành xuống tự thay lốp. Trời mưa mặc kệ trời mưa, một tay cầm ô, một tay cầm kích quay, chẳng biết mưa rơi hay mồ hôi rơi nữa, thánh thót ướt cả áo, cả quần.

Trong lúc hoạn nạn mới thấy trân quý tấm lòng.

Chàng công an cầm ô cho tôi che mưa.

Bỗng thấy chiếc xe Kia từ từ dừng, tưởng lái xe ngồi trong ngó xem tôi thay lốp học kinh nghiệm, nhưng không phải, tôi nhầm. Người này mở cửa xe, cầm ô bước ra lấy che cho tôi thay lốp khỏi ướt. Tôi thấy thật cảm động trước hành động đầy nhân bản tình người của lái xe kia.

Xúc động, tôi muốn nói cám ơn thật nhiều tấm lòng quà giữa đời thường tôi đã thấy. Tìm cách liên quan, may mắn gặp mặt lại sức này, là một công an, cậu ý nói với tôi: “Em đi qua rồi, nhưng thấy anh làm trong mưa cực quá không đành lòng nên quay xe lại giúp anh. Em thấy anh làm gần xong rồi nên chỉ cầm ô che mưa cho anh khỏi ướt thêm. Vì em cũng lái xe và phải thay lốp nhiều lần em hiểu, nếu thay trời nắng thì không lo nghĩ”.

Một lần nữa xin thực lòng cảm ơn tấm lòng nhân bản, đầy tình người. Tôi muốn san sớt câu chuyện của mình để việc tốt được khuyến khích và nhân rộng hơn trong xã hội.

Độc giả Trần Hồng