Khi con game thủ phạm lỗi, game thủ nhắc nhở hay đánh một số roi, hay gom lại cuối năm “xử một lần” hay đánh cho một trận thừa sống thiếu chết cho “tởn” tới già?

Xin thưa, tôi không dám lạm bàn về việc giáo dục trẻ em, chỉ mượn hình ảnh để nói về câu chuyện phạt nguội. Tôi thấy nhiều người ủng hộ phạt nguội nặng (thậm chí thật nặng) nếu vi phạm liên lạc. Nhưng mục tiêu của chuyện phạt nguội là gì?

Câu chuyện về “sớ” phạt 148 triệu ngay trước mắt, tôi thì cảm thông, chiếc xe của tôi đồng đại dương cũ đo sai, tới khi đi cao tốc mới biết đồng đại dương đo thiếu, nếu lỡ bị phạt, tôi chuẩn bị nhận biên bản, nhưng nếu là một cái phiếu 148 triệu thì … xe tôi chỉ có 115 triệu thôi. Câu chuyện khác về một anh mỗi ngày rẽ vào nhà, mà đường trước nhà là vạch liền, cứ thế sau 30 04 tuần đi đăng kiểm thì báo rằng vi phạm hơn 70 triệu đồng…

Đa số quan điểm ủng hộ phạt thật nặng, nhưng ít ai nói phạt để làm gì? Phạt để cho người ta hết tiền đi xe luôn hay để người ta biết sai không vi phạm. Thậm chí nếu game thủ mở một tổ chức cho thuê xe, thì cũng không lạ khi tổ chức bất thần vỡ nợ ngày đi đăng kiểm khi tổn phí hốt nhiên nảy sinh hàng trăm triệu hay cả tỷ đồng.

Hành vi vi phạm kéo dài hàng năm trời, có khi chưa đóng phạt đã bỏ mạng vì tai nạn. Vậy phạt có ý nghĩa gì? Thu ngân sách sao? Để phạt nguội thì cần một chuỗi hệ thống quản lý cũng như trang thiết bị đương đại, đồng bộ. Nhưng đó không phải là nghĩa vụ của người dân và người dân cũng chẳng thể gánh lấy cái bất công vì khuyết điểm được.

Theo tôi biết, phần lớn các nước tạo ra phạt nguội và gửi thư về nhà chủ xe, trong đó có ảnh chụp khoang lái, tiền phạt dựa trên xác suất giá trị xe (tránh chuyện Matiz phạt một triệu, Rolls-Royce cũng phạt một triệu).

Dĩ nhiên, vietnam hiện vẫn còn nhiều người đi xe không chính chủ, nhưng đó là chuyện của cơ quan quản lý. Thiết nghĩ, ngoài công cụ đi lại, ở nước ta rất nhiều người mưu sinh bằng chiếc oto, chỉnh đốn tinh thần nhưng cũng phải chừa đường cho họ và gia đình mưu sinh. Nếu không sẽ dẫn tới những hệ lụy khác khó lường.

Độc giảNguyễn Lê Hoàng Lạc